PAY FORWARD…

Hồi còn bé mình có một quyển truyện tranh màu.
Vào những năm đầu thập niên 90, rất khó để trẻ con sở hữu được một quyển truyện tranh, nhất là truyện tranh màu.

Đó là sách tiếng Anh, bìa rất đẹp, giấy cứng và bóng loáng.
Vì mình có một người bác định cư ở Mỹ, thế là vào những năm Việt Nam khó khăn đủ bề thì mình may mắn được bác ấy gởi về tặng cho rất nhiều quà của Mỹ và truyện tranh. Quà của bác có đủ tất cả những món đủ để hớp hồn một đứa trẻ, nào là búp bê, nào là socola, nào là đồ chơi…cả một thùng to rất to.
Nhưng mình còn lại một quyển sách, bố mẹ mình bán hết các món còn lại để trang trải sinh nhai của cả nhà.

Đó là quyển truyện tranh mình rất thích. Nó ám ảnh và hình thành nên nếp suy nghĩ của mình đến tận bây giờ. Có thể là vì đó là một quyển truyện tranh màu trong rất nhiều quyển sách cũ kỹ, giấy đen mỏng, chữ lem luốt, hoặc cũng có thể nội dung câu truyện có phần đặc biệt so với thực tế xã hội bon chen, chụp giật xung quanh lúc bấy giờ, mà vì thế mình cảm thấy nó ám ảnh cũng nên.

Câu chuyện kể về một chú thỏ đen bị ốm, được mẹ cho một quả táo để ăn, nhưng thỏ đen thấy bác gấu già ho hen thì lại tặng bác quả táo duy nhất của mình.
Bác gấu đi đường thấy chú hươu đang bệnh thì tặng quả táo ấy cho chú hươu.
Trên đường về nhà, chú hươu thấy một bé thỏ trắng đang đói meo thì tặng quả táo ấy cho thỏ trắng.
Bé thỏ trắng mừng lắm cầm quả táo đến để cùng ăn với chú thỏ đen.
Khi đến nhà chú thỏ đen, bé thỏ trắng thấy thỏ đen đang ốm thì để lại cả trái táo cho thỏ đen và ra về.
Cuối cùng thì quả táo của chú thỏ đen tặng bác gấu già lại trở về trên chiếc đĩa cạnh giường bệnh của chú.

Trong đầu của đứa trẻ non nớt lúc bấy giờ, tự dưng mình cảm thấy như đó là một câu truyện có thật.
Chú thỏ đen, bác gấu, chú hươu, bé thỏ trắng…là những con vật có thật. Chúng nó đang sinh sống đâu đó trong một khu rừng ở Mỹ. Và mình cảm động với câu chuyện của chúng nó.
Mình nghĩ mãi nghĩ mãi…sao chúng nó dễ thương đến thế, rồi mình quyết tâm sẽ dễ thương giống chúng nó.
Việc đầu tiên mình thử làm là mình đã tặng một cây bút chì cho nhỏ bạn ngồi bên cạnh. Kết quả là mình bị mẹ mắng té tát, và mẹ dẫn ngay mình đến lớp để đòi lại cây bút chì.
Cuối cùng thì cũng giống như câu chuyện, cây bút chì đã trở về tay mình nhưng bằng một cách…rất khác.
Mình khóc cả đêm và quyết tâm sẽ không bao giờ nói chuyện với mẹ nữa…
Nếu mình hiểu được cái thời bao cấp, có được một cây bút chì không phải chuyện dễ thì chắc mình sẽ không giận mẹ…

Sau này, lớn rồi, có thể tự chịu trách nhiệm hành vi của bản thân, thì câu chuyện đó vẫn hay luẩn quẩn trong đầu mình. Trải qua gần nữa đời người với đủ thứ cay đắng ngọt bùi, mình tự nhận ra rằng: cái gì cho đi, chắc chắn một ngày nào đó sẽ được nhận lại bằng một hình thức khác.
Ở một khía cạnh nào đó, có thể hiểu rằng người cho đi mới chính là người được nhận.
Vì thế, mình thích và tâm đắc quan niệm "pay forward" (hãy trả lại cho người tiếp theo).
Và trong những thứ trao đi, sách là một trong những món quà ý nghĩa nhất. Niềm vui có ngay từ lúc người nhận cầm được trên tay một quyển sách từ phương trời nào đó. Có thể người nhận sẽ không đọc quyển sách được tặng ngay, nhưng biết đâu được, có một lúc nào đó buồn, hoặc cô đơn, hoặc trống trải, hoặc mất tất cả…trong chính những trang sách được tặng có ẩn chứa đâu đó, sự chia sẻ, tâm tư, tình cảm của nhân vật, của người viết.
Như chuyện trò, như cảm thông…

img_7028
Vì thế, mình thực hiện song song 2 dự án về sách. Rất nhỏ thôi, không có gì to tát, đó là thư viện sách và gởi tặng sách.
Thư việc sách: gồm những quyển sách mình đang có. Các bạn có thể mượn bất kỳ cuốn sách nào. Mình sẽ gởi cho các bạn mượn, đọc xong các bạn trả lại mình.
Gởi tặng sách: bạn cũng có thể gọi nó là một trò chơi. Một trò chơi để thử thách lòng tin của chính bạn. Nhưng là gì đi chăng nữa thì mục đích chính vẫn là để tặng một quyển sách bạn thích cho một ai đó. Sở dĩ mình gọi đây là một trò chơi vì nó có luật chơi. Có nghĩa là bạn sẽ phải tặng sách theo luật.
Bạn click vào đường link này để xem luật nếu bạn quan tâm nhé!

About trang 64 Articles
Tôi là Trang. Tôi yêu đời (cười). Nếu bạn cần tìm một bài viết để thấy cuộc sống nhẹ nhàng, có thêm hi vọng, thêm trải nghiệm thì vào trang của tôi nhé! Tôi chờ các bạn!

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.