CUỘC PHIÊU LƯU CỦA HAI CHÚ THỎ (PHẦN 1)

RỪNG NOVEN-KHU RỪNG CỦA NHỮNG CÂU CHUYỆN 

Ở khu rừng Noven có 2 chú thỏ.
Một chú màu hồng, không có đôi tai và một chú màu đen không có đôi mắt.
Chú thỏ màu đen có một phép thuật rất đặc biệt mà tất cả chú thỏ bình thường khác đều mong muốn.
Đó là, chỉ trong chớp mắt, Thỏ Đen có thể hô biến cho cả hai cùng đến bất cứ nơi đâu mà Thỏ Hồng muốn nhìn thấy.

Vì phép thuật này mà 2 chú thỏ lúc nào cũng song hành với nhau ở bất kỳ đâu trong vũ trụ.

Thỏ Hồng được tất cả muôn thú phong làm Chúa Tể Rừng Noven vì chú có thể kể chuyện.

Thật ra, ngày xưa, theo phong tục của rừng, Chúa Tể của Rừng phải là loài vật nào đó mạnh mẽ, oai hùng.
Nhưng trải qua 2000 năm tuổi, cánh rừng Noven vốn dĩ rất rộng lớn, rất bí hiểm, dần dần trở nên nhỏ bé và cũ kỹ.
Muôn thú đã quá hiểu nhịp thở của Rừng và tính cách của lẫn nhau.
Chúng loanh quanh trong Rừng, chậm rãi cùng nhau sống và chết đi suốt 1999 năm nhàm chán. 

Có một vài con bỏ đi, nhưng rồi chúng lại quay trở về vì nhớ hàng tỷ ông mặt trời bé xíu trong rừng.
Những con bỏ đi và quay lại kháo với muôn loài rằng: ngoài kia, chỉ có một ông mặt trời duy nhất, chói chan, không giống như trong rừng, chỉ cần ngước mắt lên, sẽ có hàng tỷ ông mặt trời sẵn sàng nhảy múa, mua vui qua các tán lá cổ thụ.

img_7268
 

Đến năm thứ 2000, trong rừng tự dưng xuất hiện 2 bóng nhỏ màu đen và màu hồng, một có tai và một không tai như món quà từ thượng đế cảm kích sự ôn hoà của muôn loài. 
Cả khu rừng vốn dĩ rất tẻ nhạt bổng dưng rộn rã như hội vì anh chàng tía lia màu hồng và cô nàng thông thái màu đen.
Anh chàng tía lia màu hồng có thể kể rất nhiều câu chuyện phiêu lưu kỳ bí trong nhiều ngày và thỉnh thoảng, cả hai mất hút nơi nào đó rất lâu, rồi lại xuất hiện với một vài câu chuyện mới.
Thành ra nhịp sống của khu rừng Noven vào năm 2000 đã thay đổi hẵn.
Vui nhộn vào những ngày có đen có hồng, và tẻ nhạt khi chỉ còn màu xanh vốn dĩ.
Rồi một ngày nọ, để khu rừng có thể kéo dài những cuộc vui, Chúa Tể Rừng Noven trị vì vào năm 1999, là Sâu Róm đã từ chức và trao lại cho Thỏ Hồng cọng cỏ lau quyền uy. Với hi vọng, với chức tước này, Thỏ Hồng sẽ phải có trách nhiệm với toàn dân Noven và không bỏ đi đâu đó quá lâu.

Từ ngày Thỏ Hồng lên làm Chúa Tể, nàng Thỏ Đen cười nhiều hơn.
Vì Thỏ Hồng chẳng biết làm gì với cọng cỏ lau quyền uy mà Sâu Róm ban cho ngoài việc chọt lét Thỏ Đen, cho đến khi nàng cười ra nước mắt.
Nàng thích được cười ra nước mắt vì chỉ có nước mắt mới làm cho nàng có thể cảm nhận rằng nàng có một đôi mắt.
Tuy đôi mắt không thể nhìn thấy, nhưng chí ít nó đã cố gắng hết sức để nặng ra được vài giọt nước, báo hiệu sự sống.
Riêng Thỏ Hồng, vì không thể nghe được tiếng cười trong trẻo của Thỏ Đen, nên chàng chỉ cảm nhận được niềm vui của nàng qua những giọt nước mắt.

Một này nọ, khi Thỏ Hồng và Thỏ Đen ngồi cạnh nhau bên bờ suối.
Thỏ Đen nhỏ nhẹ, ra dấu:
– Này anh, tiếng suối màu réo rắt anh nhỉ?
– Ừ,  màu xanh còn được gọi là màu réo rắt.
– Em nghe thấy tiếng hót của chim trên cao, con chim ấy có màu líu lo anh nhỉ? – Thỏ Đen tiếp tục nắm và thả, múa những ngón tay tròn mũm để giao tiếp với Thỏ Hồng.
– Ừ, màu tím thẫm là màu líu lo.
Và cứ thế, cả hai ríu rít suốt cả buổi chiều về tên gọi của tất cả màu sắc xung quanh chúng.
Màu réo rắt, màu líu lo, màu thơm nồng, màu héo rũ, màu ngọt ngào, màu tí tách…

Cho đến khi Thỏ Hồng chợt nhớ ra Rừng Noven nhiệt đới không có màu đỏ.
Chàng liền quay sang Thỏ Đen, chớp mắt:
– Màu đỏ sẽ có tên là gì? Anh muốn đến một nơi nào đó chỉ có toàn màu đỏ.

Vừa dứt câu nói. Thỏ Hồng thấy toàn thân nhẹ bỗng, trước mắt chàng xám xịt, xoay thành vòng, thật mạnh, thật mạnh, gió thổi vào từng sợi lông của chàng vùn vụt, gương mặt đen mun của nàng Thỏ – chàng yêu quý nhất bỗng trở nên méo mó. 
Rồi chàng thấy hình dáng của sấm loé lên chói loá.  
Dù đã rất quen thuộc với hiện tượng này, nhưng chàng không thể nào ngăn mình sợ hãi. 
Chàng tự cho phép mình được sợ hãi, vì chỉ sau 30 giây chấn động, thế giới xung quanh chàng sẽ đổi khác.
Nếu chàng không được sợ hãi thì chàng sẽ không thể biết thế nào là sung sướng khi mở mắt ra là cả một thế giới mới.
Cơn chấn động chấm dứt, chàng dần dần mở mắt thật khẽ, vì cơ bản, chàng muốn được nhìn thấy nụ cười mĩm của Thỏ Đen đầu tiên, trước khi hét toáng lên vì vẻ đẹp nơi chàng và nàng đang hiện diện.

Và như bao lần, chàng thấy Thỏ Đen cười, nàng nhỏ nhẹ, xoa vành tai cụt lũn của chàng, ra dấu:
– Này anh, chúng mình cùng đặt tên cho màu đỏ nhé!

Các bạn biết không, đây là nơi Thỏ Hồng và Thỏ Đen đang đứng. 
 

anh-chup-man-hinh-2016-10-25-luc-11-28-38

Nơi đây có tên là Kawaguchiko, một thị trấn nằm dưới chân núi Phú Sĩ trên đất nước Nhật Bản.

(Mời các bạn cùng phiêu lưu với Thỏ Hồng và Thỏ Đen ở "Phần 2: KAWAGUCHIKO – Màu đỏ ấm áp" nhé!)
 

About trang 64 Articles
Tôi là Trang. Tôi yêu đời (cười). Nếu bạn cần tìm một bài viết để thấy cuộc sống nhẹ nhàng, có thêm hi vọng, thêm trải nghiệm thì vào trang của tôi nhé! Tôi chờ các bạn!

3 Trackbacks / Pingbacks

  1. Cuộc phiêu lưu của hai chú thỏ khám phá mùa thu Nhật Bản
  2. LỊCH TRÌNH THĂM ĐẤT NƯỚC MẶT TRỜI MỌC MÙA LÁ ĐỎ
  3. MỘT NGÀY CỦA NHÓC KAI - Talk2Hand

Leave a Reply

Your email address will not be published.