LUYỆN DỊCH VIỆT – NHẬT TIỂU THUYẾT HOÀNG TỬ BÉ (VII)

BÙI GIÁNG

Nhưng sau một lúc im lặng chú văng ra một câu, với giọng thật là oán hận:  

"Tôi không tin lời bác! Hoa mảnh khảnh lắm. Hoa thơ dại lắm. Hoa phải tự gắng làm cho mình yên dạ phần nào hay phần nấy. Hoa tự nghĩ là mình ắt ghê gớm lắm với những gai nhọn của mình…"  

Tôi không trả lời. Lúc đó tôi tự nhủ: “Nếu cái đinh bù lon này mà còn cứng cổ, thì ta sẽ đập một nhát búa vào thì nó phải nhảy tung ngay". Hoàng tử nhỏ lại quấy rầy ý tưởng tôi:  

"Và bác tưởng, bác tưởng rằng hoa…"  
"Nhưng không! Không! Tôi chẳng tưởng tư gì ráo ráo! Tôi trả lời bạ đâu bù đó. Tôi bận tâm lo chuyện hệ trọng!"  

Chú đờ đẫn nhìn tôi.  
"Bận tâm lo chuyện hệ trọng!"  

NAITO ARO

だけれど、ちょっと黙っていてから、王子様は、うらめしそうに、こういいかえしました。

「嘘だよ、そんなこと!花はよわいんだ。むじゃきなんだ。できるだけ心配のないようにしているんだ」

僕は、何も答えませんでした。僕は、その時、<このボールが、いうことが気かけりゃあ、カナヅチでぶっとばそう>と考えていました。すると、王子様は、また、僕の考えを邪魔(じゃま)しました。

「だのに、君は、本当にそう思ってるんだね?花ってものは・・・」

「違うよ、違うよ、僕、何とも思ってやしないよ。でたらめに返事したんだ。とても大事なことが、頭に引っかかってるんでね」

王子様は、あっけにとられて、僕の顔を見ました。

「何、大事なことって?」


BÙI GIÁNG

Chú nhìn tôi bàn tay cầm búa, ngón tay đen sì những dầu nhớt, đương nghiêng thân trên một cái vật chú xem ra xấu xí quá.  
"Bác nói chuyện nghe như những người lớn!"  

Câu đó làm tôi thấy hổ thẹn chút ít. Nhưng chú vẫn tiếp tục:  
"Bác lẫn lộn tuốt luốt hết! Lẫn lộn tuốt hết."  

Trông chú thật quả là cáu tiết. Chú lắc đầu tóc vàng óng bay tung trong gió:  
"Tôi biết một tinh cầu có một Ông Cụ mặt đỏ như gấc chín. Chẳng bao giờ ông ta ngó một ngôi sao. Chẳng bao giờ ông ta yêu ai hết. Chẳng bao giờ ông ta làm một cái việc chi khác, ngoài cái việc làm những bài toán cọng. Và suốt ngày ông ta lặp đi lặp lại y hệt như bác: “Tôi là một con người trang nghiêm! Tôi là một con người trang nghiêm" và cái đó làm ông ta phình to lên cái lỗ mũi tự hào. Nhưng đó không phải một con người, đó là một cái nấm!"  
"Một cái gì?"  
"Một cái nấm!"

NAITO ARO
王子様は、僕を見ました。僕は、王子様にとってはたいそうきたなく見えるものの上に屈み込みながら、カナヅチを手に持って、機械あぶらで指を真っ黒にしていたのです。

「まるで、大人みたいな口のききようをする人だな!」

そう言われて、僕は、少し恥ずかしくなりました。

しかし、相手は、それに構わず、こう続けました・

「君は、何もかも、ごちゃごちゃにしてるよ・・・まぜこぜにしてるよ・・・」

王子様は、今度は、本当に腹を立てていました。そして、目の覚めるような金色の髪を、風にゆすって言いました。

「僕の知ってるある星に、赤黒っていう先生がいてね、その先生、花のにおいなんか、吸ったこともないし、星を眺めたこともない。だあれも愛したことがなくて、していることと言ったら、寄せ算ばかりだ。そして日がな一日、君みたいに、忙しい、忙しい、と口ぐせに言いながら、威張りくさってるんだ。そりゃ、人じゃなくて、キノコなんだ」

「キノ・・・?」

「キノコなんだ」


About trang 64 Articles
Tôi là Trang. Tôi yêu đời (cười). Nếu bạn cần tìm một bài viết để thấy cuộc sống nhẹ nhàng, có thêm hi vọng, thêm trải nghiệm thì vào trang của tôi nhé! Tôi chờ các bạn!

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.